Có một niềm hạnh phúc mang tên ‘ông ngoại’: Chăm cháu còn khéo hơn cả mẹ, về nhà ở cữ là không phải động tay vào việc gì

Những lời nói yêu thương, những cử chỉ lo toan, hành động chăm sóc mang tên “ông ngoại” trong câu chuyện của người mẹ trẻ dưới đây đang khiến hội bỉm sữa không khỏi xúc động, nhớ đến bố của mình.

Người ta thường nhắc đến nhiều hơn về tình yêu thương, sự chăm sóc ân cần của bà dành cho cháu, bởi trẻ nhỏ cần nhất sự cẩn thận, tỉ mỉ và nhẹ nhàng. Thế nhưng tình yêu thương của ông dành cho cháu cũng vô bờ không kém mặc dù đàn ông vốn vẫn được coi là vụng về, thô ráp. Như mới đây, trên một group kín dành cho các mẹ, một người mẹ trẻ đã đăng đàn khoe tâm sự về ông ngoại chăm cháu cực khéo khiến ai “đi ngang” qua cũng phải ấn nút “thả tim”.

Ông ngoại trong bài viết không những cẩn thận, tỉ mỉ mà lại vô cùng dịu dàng, ấm áp. Không chỉ dỗ cháu ngủ, ông ngoại còn cho cháu ăn, chơi với cháu, thậm chí là tắm rửa cho cháu nữa.

Bài viết xúc động của mẹ Trần Trinh kể lại: “Người đàn ông với cái tên Ông ngoại. Ai hỏi ông đồ nội hay ngoại đấy, ông đều cười tươi: “Hàng xịn đấy ông ạ”. Rồi mọi người lại trêu, bé thì nó ở đây thôi, lớn nó về nhà nội máu mủ nó hết. Ông ngoại cứ cười tươi tay vẫn bế cháu. Đi làm về, ông đều gọi hỏi xem cháu ông đang ngủ hay thức, rồi vội vàng thay quần áo rửa chân tay. Đâu cháu ông đâu, ra ông bế nào.

Dù mới đi làm về mệt mỏi, dù đang đeo kính đọc báo hay còn dở tay xem sổ sách, mà mẹ cháu ẵm cháu ra đưa ông, thì chỉ trong 1 nốt nhạc ông đã cất hết đồ nghề và 2 tay sẵn sàng để ẵm cháu.

Ông ngoại, người đàn ông yêu thương mẹ cháu hết mực, giờ đến cháu. Đêm hay ngày, chỉ cần nghe thấy cháu khóc, là ông từ đâu bảo: “Làm sao đấy”. Rồi một mạch chạy đến ẵm cháu, rong rong rồi đưa bà ngoại “để cho mẹ nó ngủ”. Về ngoại từ ngày con tròn 1 tháng giờ con 3 tháng 11 ngày, con sắp về nội, ngày nào ông cũng bế cháu nhiều hơn, nói chuyện với cháu nhiều hơn. Yêu ông ngoại lắm.

Nhớ ngày trước, ông một mực không đồng ý cho bố mẹ quen nhau yêu nhau, vì sợ con gái lấy chồng xa, người ta bắt nạt, có 1 thân 1 mình, lúc ốm lúc đau ai trông ai nom. Lúc vợ chồng cãi nhau lấy ai tâm sự. Rồi ông dọa lúc đẻ đái là kệ đấy không ai lên đâu. Thế mà, ngày mẹ cháu gọi điện đã vỡ ối, ông bà tức tốc mang balo quần áo lên viện để chăm. Mẹ cháu đẻ mổ, ngày thứ 3 nằm viện, ông mang cả thế giới lên cho 2 mẹ con, ông thức cả trưa cả tối đeo kính để tiện hạt dâu cho cháu, hẳn 1 dây dài tha hồ cho cháu của ông đeo đến lúc lớn. Khi mẹ cháu bị tắc tia sữa, 7h tối ông đi xin lá rồi sao lá đinh lăng, 9h mang lên nhà nội cho mẹ cháu, 10 rưỡi ông vội vã về không muộn. Nhà nội cách nhà ngoại 20km.

Câu chuyện về ông ngoại, bà ngoại có kể thì chắc viết được thành tiểu thuyết. Nuôi con chăm cháu, suốt cuộc đời của ông bà. Có con rồi mới thấy nỗi cực nhọc của bố mẹ, mới thấy thương bố mẹ nhiều hơn!”.

Lời tâm sự xúc động của người mẹ trẻ khiến ai đọc xong cũng cảm thấy thương và nhớ về người ông người cha của mình, có người hay nói cha mẹ thương con không bằng ông bà thương cháu.

Chỉ vài giờ sau khi đăng tải, bài viết nhận được nhiều sẻ chia và đồng cảm từ đáy lòng của người mẹ trẻ như đang nói hộ nỗi lòng của rất nhiều chị em, đặc biệt là những người làm mẹ, ai cũng xúc động và nhiều người không kìm nổi nỗi nhớ nhà da diết.

Mẹ G.B viết: “Đọc tâm sự của mẹ nó mà mình đã khóc, mình sinh xong thì về nhà ngoại, mẹ mình mất sớm cứ nghĩ sẽ không ai chăm được mẹ con mình vì nhà chồng cũng neo người. Vậy mà ông ngoại làm từ A – Z từ nấu nướng, giặt giũ cho 2 mẹ con đến bế cháu, trông con cho mình. Mình nói mình làm ông nhất quyết không cho, ông sợ không kiêng được sau này con gái ông yếu người, bệnh tật. Nhiều lúc thấy ông bế cháu ngủ rồi ông ngồi ngủ gật, cháu ngủ ở lòng ông rón rén và cơm ăn mà thương nhiều lắm. Nước mắt cứ  rớt tự bao giờ không hay”.

Mẹ Y.H cũng thoảng chút bùi ngùi khi nhắc tới ông ngoại: “Nhà mình một tay bé Cún là ông ngoại chăm, bé cũng quấn ông lắm, khóc cứ có ông dỗ mới nín, ông ru mới ngủ, chỉ nói chuyện và cười với ông. Vậy mà cuối tuần này phải xa ông rồi. Muốn khóc quá”.

Cuộc đời cha mẹ lo toan cho con rồi đến cháu chưa một ngày bình yên nhưng họ vẫn vui vì tình thương họ dành cho chúng ta là bao la, không gì có thể thay thế được, mong rằng mỗi người hãy luôn trân trọng những tình cảm đáng quý ấy mà đối xử với ông bà , cha mẹ cho đúng mực, đừng làm cho họ buồn phiền.

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ngoài cha mẹ thì ông bà chính là những người thương yêu chúng ta nhất, dù tình yêu ấy được thể hiện theo một cách nghiêm khắc hay bao dung, ân cần dìu dắt hay chỉ im lặng dõi theo. Chẳng cần nói khi lớn lên mà ngay từ tấm bé, ông bà đã là những người luôn luôn yêu chiều cháu hết mực.